Khi tôi về làm dâu thì mẹ chồng không còn nữa, cha chồng tôi
lúc đó đã ngoài 70. Có lẽ do quý gia đình tôi và cũng “hợp’ với tôi mà cha
chồng rất quý tôi. Khi bên ông tôi luôn có cảm giác mình là đứa con gái nhỏ,
hay chính xác hơn là đứa cháu nhỏ mà ông rất bảo bọc. Tôi vốn ít nói, lại không
giỏi giang, khéo léo chuyện bếp núc như các chị chồng tôi. Tôi nhớ hoài câu nói
của ông: “Xem các chị làm rồi bắt chước nghen con!”. Tấm lòng bao dung của ông
thể hiện qua những chuyện rất thường ngày vậy đó. Nhưng riêng tôi, trải nghiệm
về lòng bao dung, độ lượng của ông vô cùng sâu sắc và đi theo tôi suốt cuộc
đời. Chồng tôi và tôi quen biết và yêu
nhau từ thời sinh viên, sau đó anh được học bổng đi Pháp học đến Tiến sĩ. Thời
đó chưa có email, facebook. Liên lạc chỉ qua thư và những cuộc điện thoại thi
thoảng không quá 5 phút của anh (chồng tôi vốn tiết kiệm). Năm tháng qua
đi, thương nhớ nhạt nhòa, tôi không muốn chờ đợi anh nữa và quyết định chia
tay để đi trên con đường của riêng mình.
Cha chồng tôi rất buồn nhưng không một lời trách móc. Rồi cuối cùng 6 năm cũng
trôi qua, và anh đã về nước hẳn sau khi đỗ đạt thành tài. Có lẽ còn nợ nhau nhiều
quá mà chuyện tình cảm riêng của mỗi đứa cũng chẳng tới đâu. Hai tâm hồn cô đơn
lại tìm đến với nhau. Ngày về nhà anh vào dịp giỗ má của anh, tôi ngại kinh
khủng. Bước xuống tàu tôi như chôn chân, chỉ muốn lên tàu trở lại Sài Gòn. Nhưng
ông đối xử với tôi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Kể từ đó, ngoài yêu quý
ông, trong tôi luôn khắc ghi một lòng biết ơn sâu xa về một tấm lòng bao dung,
độ lượng.
Những ai đã gặp ông đều quý mến ông, bởi ông hiền lành, đôn hậu. Nhưng những ai ở gần ông mới thật sự thấu hiểu cái đức độ và lòng thương người như thể thương thân của ông. Là một quân nhân của chế độ cũ, sau giải phóng ông trắng tay. Ông phải đạp xe ba gác để chạy gạo từng bữa nuôi 5 đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn. Cơm ăn bữa đói, bữa no, nhưng bữa trưa nào ông cũng bới 1 chén cơm cho 1 cụ già lang thang hay ngồi dưới gốc cây trước nhà. Một hôm, cả nhà đang đợi những đồng tiền công đạp ba gác của ông đem về để mua gạo nấu trưa. Đến quá trưa ông mới về, những tưởng hôm nay có khách nhiều thế nào cũng được 1 bữa ăn tinh tươm. Nhưng ông không mang về được đồng nào. Buổi sáng không có khách, đến gần trưa nhìn thấy một bà cụ già yếu đang gánh trên vai đôi gánh rau nặng trĩu lê bước. Ông liền chở giúp bà cụ mà không lấy tiền công. Giúp đỡ người nghèo là thể hiện của lòng tốt, nhưng nhường cơm sẻ áo cho người khác trong lúc mình cũng rất khó khăn thì lại càng cao quý làm sao.
Tuổi già an nhàn, cha chồng tôi có thú vui mua vé số. Thường
những lúc không có các chị chồng tôi nhắc nhở là ông mua rất vô tư với những
đồng tiền ông có trong túi. Nhưng tôi biết không phải ông “máu”, mà nguyên nhân
sâu xa ông mua vé số là để ủng hộ những người bán vé số, và nếu trúng số thì để
có tiền cho con cháu và bà con. Vốn tính
tằn tiện và luôn răn dạy con không được phung phí, nhưng đối với người
nghèo, cha chồng tôi coi tiền nhẹ tựa lông hồng.
Gia đình nhỏ của tôi thường chỉ được quây quần bên ông mỗi
dịp tết, hè hoặc mỗi khi ông vào ở chơi với chúng tôi. Nhà cha chồng tôi phòng
ngủ trên lầu, con tôi nhỏ nên chủ yếu ở trên lầu. Tôi thì hay chạy lên chạy
xuống. Mỗi lần tôi xuống nhà là ông lại vội vàng lập cập bước lên lầu để trông
chừng cháu. Ông rất thích kể chuyện bà con ngày xưa cho chúng tôi nghe. Ông nói
giọng Quảng Bình, giọng lại nhỏ nên cố gắng tập trung mấy tôi cũng chỉ nghe câu
được câu mất. Lâu lâu chộp được câu nào hiểu đầy đủ tôi tranh thủ hỏi đế vào, thế là ông say sưa kể tiếp. Cái
vui của ông đơn giản vậy đó, vậy mà có lúc tôi cũng không chịu dẹp bỏ những công
việc vặt để ngồi xuống chuyện trò cùng ông. Vài năm gần đây, tôi tất bật cuốn
theo cơn xoáy của cuộc sống mà đã tự cho phép mình hời hợt, ít quan tâm tới
ông, chỉ biết hỏi thăm về ông qua chồng tôi và động viên chồng tôi đưa ông đi
đây, đi đó. Một phần dạo gần đây sức khỏe ông khá ổn định nên tôi cũng đâm ra
chủ quan. Hè vừa rồi tôi đã không cố gắng thu xếp đưa các con về thăm ông nội,
để giờ đây các cháu không bao giờ còn có dịp được gặp ông, được bên ông lần
nữa. Tôi ân hận lắm. Con trai thơ ngây của tôi nói con nhớ ông nội, tại sao
mẹ đã không dẫn con về thăm ông nội. Đó
cũng là câu tôi đã tự dằn vặt mình hàng chục lần. Chúng tôi nhớ biết bao nụ
cười đôn hậu của ông. Giờ đây tôi chỉ biết cố gắng ăn chay để cầu cho hương hồn
ông sớm siêu thoát về miền cực lạc.
Con dâu, Nguyễn Thị Quỳnh Nhi

Nhi oi, bai viet chan that, gan gui nhung xuc dong qua! Vi co le duoc viet tu tam long, tu trai tim... Va ca tu su an han , dan vat, fai khong? Ti cung da trai qua nhung cam xuc nay khi ba Ngoai Ti qua doi. Bao lan Ti da tu hoi minh la tai sao da khong cham soc Ba Ngoai tot hon, trong khi Ba mon moi cho minh den tham, thi Minh voi muon van li do " lang nhach" ma da khong den...
Trả lờiXóaDung roi chi Ti. Con cai thi cu vo tu doi hoi nen minh cu lo dap ung nhu cau cua chung ma quen mat con co nhung moi mong, khac khoai tham lang cua ong, ba. De roi ong, ba ra di minh moi chot nhan ra voi bao dan vat, nuoi tiec vi minh da qua vo tam. Em nho ngay xua chi rat thuong ba ngoai cua chi. Thoi thi "Nuoc mat chay xuoi".
Trả lờiXóaThương Nhi quá!
Trả lờiXóaLà Cô Em Dâu Út trong nhà. Mặc dù mỗi lần về thăm nhà chỉ được tính bằng số lần trong năm, nhưng bao giờ cũng tràn đầy trìu mến yêu thương và ngóng trông, đợi chờ. Ông Nội mất rồi, bây giờ về Nha Trang chỉ còn được thắp nhang và đi thăm mộ, làm sao còn được rót trà và thỏ thẻ kể chuyện SG cho Nội nghe. Dâu Út hiền lành ít nói, nhưng đã cùng chồng giáo dục, chăm sóc các cháu ngoan ngoãn, hiếu thảo. Đặc biệt là sự hy sinh lớn lao của Em, khi chấp nhận để chồng đi làm xa nhà trong điều kiện các cháu còn quá nhỏ, rất cần sự cáng đáng của người đàn Ông – Trụ cột của gia đình trong nhà mọi nơi mọi lúc.
Đọc những dòng tâm tư xuất phát từ đáy lòng, mới cảm nhận hết sự sâu sắc trong tâm hồn của Em.
Chị Phượng
Mợ Nhi ơi ! Con là Muội nè . Con rất thích bài viết của mợ, con đọc xém khóc luôn đó. Càng đọc càng thấy thương và tội nghiệp mợ Nhi.
Trả lờiXóa