Đọc lại trước lúc đưa linh cữu Ba
về nơi An nghỉ cuối cùng - Nghĩa trang Khổng Học, Nha Trang, Khánh Hòa
Ba
ơi !
Vậy
là Ba đã ra đi thật rồi, ngồi trên máy bay từ Hà Nội về Đà Nẵng đúng vào ngày định
mệnh, con đã không cầm được nước mắt, những giọt nước mắt mà con không muốn kìm
nén cứ đều đặn tuôn ra, như tình yêu của con dành cho Ba. Người ta nói, có nuôi
con mới hiểu lòng Cha mẹ. Thật đúng làm sao.
Ba
ơi, dù là con trai út trong nhà nhưng con lại ít được ở gần Ba nhất. học xong
phổ thông, con vào đại học, bắt đầu chuỗi ngày sống xa nhà, xa Mẹ và Ba. Cho đến
khi học xong, lại đến thời gian đi làm, con cũng không được gần Ba bao nhiêu.
những lần Ba vào thăm con, được đưa Ba đi đây đi đó, con thật là sung sướng và
mãn nguyện. những lần về nhà ngắn ngủi, được nhìn thấy BA, chở BA đi đây đi đó,
con thật là hạnh phúc. giờ thì còn đâu
những khoảnh khắc như vậy nữa hả Ba.
Dẫu biết rằng, sinh tử là lẽ thường tình nhưng khi thật sự đối mặt với nó mới cảm thấy mình nhỏ bé và yếu đuối biết dường nào. BA đã chọn cách ra đi thật nhẹ nhàng thanh thản để không gây cho chúng con sự khổ đau nào. Lần gặp BA cuối cùng thật ngắn ngủi và con không thể nào quên được phút giây thảng thốt khi Ba vừa bừng tỉnh và hỏi con “đi đâu đó con”, con cảm nhận rất rõ rằng, Ba muốn đi với Con, nhưng biết làm sao được, con đã trả lời Ba rằng, “con đi Bắc Ninh !”. Vậy là còn đó nguyên một lời hứa với Ba là đưa Ba ra thăm nhà máy sữa đậu nành Bắc Ninh của con mà chúng con chưa thực hiện được với Ba. Ba ra đi đột ngột quá, đến nỗi những dự định ấp ủ sửa sang lại ngôi nhà số 6 Ngô Thời Nhiệm cho Ba an hưởng những ngày cuối đời nơi mảnh đất Ba đã chọn làm quê hương thứ hai từ hơn nửa thế kỷ qua vẫn chưa thực hiện được.
Ba
ơi, Ba tha lỗi cho chúng con, vì cuộc sống và mưu sinh, tụi con đã đành phải xa
Ba và không dành được cho Ba những tháng ngày cuối cùng trọn vẹn với mơ ước của
Ba. Cách nay mấy ngày, khi chị Gái hỏi con, “mình làm vậy ông BA có chịu không
mày ?”, con đã trả lời Chị Hoa rằng, “sao mà không chịu, đó là ước mơ của Ba từ
rất lâu rồi mà mình chưa làm được đó Chị”. Vậy là, chúng con đã không còn cơ hội
để hiện thực hóa được giấc mơ của Ba trước khi Ba ra đi mãi mãi. Rồi đây, không
biết đến bao giờ chúng con mới làm được, bởi nhiều lẽ, mà trong đó, điều quan
trọng nhất đó là, không còn Ba thì cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa, phải không
Ba !
Suốt
một cuộc đời gian khổ, Ba Má đã tạo dựng cho chúng con nhiều điều, nhưng điều lớn
lao nhất mà các Anh chị em chúng con luôn trân quý và tự hào đó là cốt cách làm
một người công dân tốt trong xã hội. Ngay từ khi còn nhỏ, Ba đã cho chúng con
xem những cuốn vở học điện, điện tử, vô tuyến của Ba trong những năm đầu của thập
niên 50. Từ những trang vở úa màu thời gian đó, con cảm nhận được sự hiếu học
và khát vọng vươn lên từ vùng đất khô cằn và một tuổi thơ nghèo khó mồ côi cả
Cha lẫn Mẹ. Sau này, khi lớn lên, hình ảnh ấy khắc ghi trong con và là động lực
mạnh mẽ mỗi khi con chểnh mảng chuyện học hành. Rồi biết bao tấm gương khác của
Ba mà các Anh Chị đã kể ra trong buổi Lễ Mừng Thọ Ba được 80 tuổi tại Nha
Trang, càng xúc động, chúng con càng kính trọng và ngưỡng mộ Ba hơn. Thời thế đổi thay, Ba mất sự nghiệp năm Ba trạc
tuổi con bây giờ, nhưng Ba đã hy sinh tất cả, chấp nhận tất cả miễn là để 5 anh
em chúng con được đến trường và lần lượt tốt nghiệp đại học. Ba và Má vẫn tâm
niệm rằng, mình không có nhiều của cải để lại cho con, chỉ mong sao con cho con
có được cái chữ, cái nghề để tự lực vươn lên trong cuộc sống. Ba ơi, ước nguyện
của Ba Má thật giản đơn nhưng cũng nhân văn vô cùng. Người đời nói, nước mắt chảy
xuôi, thật là đúng. Ba Má luôn lo lắng cho chúng con mà chúng con đã đền đáp được
gì nhiều cho Ba Má đâu.
Chúng
con đã không có mặt đầy đủ bên cạnh Ba vào giây phút định mệnh, nhưng đã có anh
Tụ, chị Hoa, cháu Hương và cháu Na bên cạnh. Con được gặp Ba 2 ngày trước lúc
Ba ra đi vĩnh viễn. Chúng con mong và tin rằng, ngay tại giờ phút này đây, Ba đang
cảm nhận được sự sum họp đầy đủ của Con, Cháu , Dâu, Rể, bà con nội ngoại và bạn
bè thân hữu xung quanh. Chúng con kính
chúc và cầu mong Ba hãy an lòng và thanh thản ra đi về BÊN KIA BỜ GIÁC như tựa
đề blog con suy nghĩ và đặt tên trong lúc chờ lên máy bay tại sân bay nội bài.
những năm tháng cuối đời, Ba như đã thực sự về bên đó: Ba quy y, nghe kinh và
thuyết pháp mỗi ngày.
Ba
ơi, Ba hãy tin tưởng vào chúng con, dù Ba không còn nữa, nhưng chúng con sẽ yêu
thương đùm bọc nhau, cùng nhau chia sẻ và lan tỏa niềm yêu thương như Ba hằng
mong ước. Ba không có gì phải băn khoăn và tiếc nuối trên cõi đời này nữa đâu
Ba ạ. Những gì Ba để lại cho chúng con chính là những bài học về NHÂN CÁCH SỐNG
LÀM NGƯỜI TỐT. Ba hãy tha lỗi cho chúng con, vì những phút giây bồng bột đã làm
Ba phiền lòng, đã không thể chiều theo ý Ba bởi vì cuộc sống hiện tại và mưu
sinh Ba nhé. Một lần nữa, chúng con cầu
chúc Ba sớm được siêu thoát và an lành tự tại ở thế giới bên kia. Chúng con sẽ
cố gắng sống sao cho xứng đáng với mong mỏi của Ba và Má.
Vĩnh
biệt Ba, người Cha thân yêu và đáng kính của chúng con.
Thứ Nam, Võ Văn Huy Hoàng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét