Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Cảm nhận của cháu Võ Minh Anh về ông Nội


Cháu Võ Minh Anh,
Sài gòn, 23/11/2013

Lể Mừng thọ Ông 80 tuổi - Xuân Canh Dần - 2010

Sau đây, trong blog này, tôi sẽ lần lượt poste lên các nội dung của DVD Lễ Mừng thọ Ông tròn 80 tuổi, tổ chức tại Nha Trang, mồng 4 Tết, năm Canh Dần - 17/02/2010

Do dung lượng DVD lớn, nên sẽ được chia thành 12 phần như sau:

Phần 6 – Phát biểu của gia đình chị Hoa anh Tụ (Phần 1Phần 2)
Phần 7 – Phát biểu của gia đình chị Phượng anh Sơn (Phần 1Phần 2)
1.      Cháu Ngô Võ Triết,
2.      Cháu Võ Khánh An,
3.      Cháu Ngô Vũ Phương Giang,
4.      Cháu Võ Nguyên Khang,
5.      Cháu Ngô Võ Thuần Hậu,
6.      Cháu Nguyễn Yên Phượng Vỹ,
7.      Cháu Võ Minh Anh,
8.      Cháu Nguyễn Yên Phượng Dung

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 12

Phần 12 – Phát biểu của các Cháu với Ông
1.      Cháu Ngô Võ Triết,
2.      Cháu Võ Khánh An,
3.      Cháu Ngô Vũ Phương Giang,
4.      Cháu Võ Nguyên Khang,
5.      Cháu Ngô Võ Thuần Hậu,
6.      Cháu Nguyễn Yên Phượng Vỹ,
7.      Cháu Võ Minh Anh,
8.   Cháu Nguyễn Yên Phượng Dung.



Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 11

Phần 11 – Các Cháu hát mừng ông & Ông lì xì các cháu





Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 10

Phần 10 – Ông phát biểu dặn dò Con Cháu


Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 9

Phần 9 – Phát biểu của gia đình Hoàng Nhi


Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 8

Phần 8 – Phát biểu của gia đình chị Phương anh Hùng







Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 7

Phần 7 – Phát biểu của gia đình chị Phượng anh Sơn

Đoạn 1



Đoạn 2



Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 6

Phần 6 – Phát biểu của gia đình chị Hoa anh Tụ

Đoạn 1




Đoạn 2:





Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 5

Phần 5 – Phát biểu của gia đình anh Bình




Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 4

Phần 4 – Tuyên bố lý do buổi Lễ



Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 3

Phần 3 – Lễ Bái gia tiên


Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 2

Phần 2 – Bố cục chương trình



Lễ Mừng thọ Ba 80 tuổi - Xuân Canh Dần 2010 - Phần 1

Phần 1 - Dẫn nhập, hành trình "Nam tiến"


Lễ mừng thọ Ba được 80 tuổi - Xuân Canh Dần

Sau đây, trong blog này, tôi sẽ lần lượt poste lên các nội dung của DVD Lễ mừng thọ Ba 80 tuổi, tổ chức tại Nha Trang, mồng 4 Tết, năm Canh Dần - 17/02/2010

Do dung lượng DVD lớn, nên sẽ được chia thành 12 phần như diễn tả bên dưới:

Phần 6 – Phát biểu của gia đình chị Hoa anh Tụ (Phần 1, Phần 2)
Phần 7 – Phát biểu của gia đình chị Phượng anh Sơn (Phần 1, Phần 2)
1.      Cháu Ngô Võ Triết,
2.      Cháu Võ Khánh An,
3.      Cháu Ngô Vũ Phương Giang,
4.      Cháu Võ Nguyên Khang,
5.      Cháu Ngô Võ Thuần Hậu,
6.      Cháu Nguyễn Yên Phượng Vỹ,
7.      Cháu Võ Minh Anh,
8.      Cháu Nguyễn Yên Phượng Dung






Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Những kỷ niệm khó quên của một thời khốn khó (*)


KỶ NIỆM KHÓ QUÊN!
Võ Thị Lý Phượng,

Không phải là con trưởng, là con trai, nhưng có những giai đoạn Tôi thực sự gánh những công việc trọng trách của gia đình. Những lúc ấy, tôi cảm nhận được sự quan trọng của mình, và đặc biệt là được gần gũi BA, được chia sẻ, học tập đức tính cần cù, chịu khó, và quyết tâm vượt khó của ÔNG:

1)    Khi tôi học lớp 8:
Lúc ấy Anh Bình đã đi Nghĩa vụ quân sự (thời gian Anh Bình khoác áo lính đúng 36 tháng). Chị Hoa đang học lớp 12,chuẩn bị cho kỳ thi tú tài và thi Đại học. Chắc vì lẽ đó, Ba có ưu tiên thời gian học cho Chị Hoa, và đương nhiên Tôi phải phụ Ba, như 01 lao động chính trong nhà. Khi ấy, Chính quyền có quy định mỗi gia đình phải tham gia đóng góp mỗi năm 12 ngày lao động công ích, cụ thể là đi lao động thủy lợi (đắp đất giữ đê cho các hồ thủy lợi phục vụ tưới tiêu nội đồng, hoặc ngăn đập thủy lợi). Đó là vào năm 1978-1979 Ba được 49 tuổi, phải trực tiếp theo những chuyến biển dài ngày để đánh bắt cá chuồn, một trong những loài cá có cánh, biết bay là là trên mặt nước, và phải đi khơi mới đánh bắt được. Khi đó gia cảnh nhà mình rất thiếu thốn, không đủ tiền góp vốn để chia phần ghe với chủ, mà chỉ dùng sức lao động và một phần lưới để tham gia đi biển, và được chia lợi nhuận sau khi trừ phí tổn mỗi chuyến đi biển. Cả nhà chỉ có 01 chiếc xe đạp, làm phương tiện đi lại cho cả gia đình. Lúc thì Chị Hoa tranh thủ đi học, lúc thì chở Má đi mua và bán khoai. Đồng thời, Tôi  phải canh ngày để đón Ba đi biển về, thường mỗi chuyến biển kéo dài từ 5 đến 7 ngày. Thời ấy không có các phương tiện đánh bắt xa bờ,chỉ là phỏng đoán ngày ghe về, những người thân thường ra bãi biển (Xóm cồn) đứng ngóng trông chờ ghe về. Tôi còn nhớ có hôm đứng chờ cả buổi không thấy ghe vô, phải lủi thủi đạp xe về lại, biết rằng hôm đó không có cá. May mắn lắm, cũng có hôm, ghe mới đi được 03 ngày Ba đã về và đương nhiên tôi không canh được ngày để ra đón, Ba đi bộ từ Xóm Cồn về nhà, tay xách một xâu cá tươi, thành quả  của chuyến biển. Cũng từ khi đó tôi hiểu được lằn sơn trên thân ghe, được ngầm hiểu cho tải trọng chịu được của ghe. Từ trong bờ nhìn ra khơi, nếu thấy ghe về lấp ló mớn nước có nghĩa ghe đầy cá, còn nếu thấy nguyên lằn sơn hoặc đi dài ngày chứng tỏ một chuyến đi biển kém hiệu quả. Sau mỗi chuyến đi biển, cần phải tu bổ phần lưới, đảm bảo cho chuyến biển tiếp theo. Thay vì thuê người vá lưới, Ba lại cho tôi cơ hội làm lao động chính của gia đình bằng cách lên ghe vá những mảnh lưới bị hỏng trong chuyến đi vừa qua, vừa bảo quản tài sản của gia đình, vừa gắn bó với nghề nghiệp của Ba. Đương nhiên Tôi biết vá lưới là từ Ba chỉ dẫn, kể cả một số kiến thức của nghiệp ngư dân. Thời gian này Ba có 01 vật kỷ niệm, đó là chiếc la bàn của Hải quân Cộng Hòa, mà sau này Ba đã tặng cho Ông Võ (Đại úy Bộ binh) - Con Rễ của Bác Thất Toàn cộng một số kinh nghiệm về cách nhìn chòm sao bắc đẩu khi lênh đênh trên biển, Việc này giúp Ông Võ thành công trong chuyến vượt biển vào năm 1980.
2)  Khi tôi học lớp 11, 12:
Anh Bình đang học Trường ĐHSP Kỹ thuật Thủ Đức, Chị Hoa học ĐHBK Đà Nẵng. Tôi nghiễm nhiên trở thành lao động chính thức. Khi ấy Ba đã từ giã nghiệp biển giã vì lao động quá nặng, để đến nghề đạp xe ba gác (không hề nhẹ hơn chút nào so với việc đi biển, nhưng có lẽ rủi ro trên bờ phần nào đỡ nguy hiểm hơn rủi ro dưới nước). Hơn 50 tuổi lại kéo xe ba gác hằng ngày, nuôi 05 con ăn học, thật không đơn giản chút nào. Ngoài một số mối hàng quen như dọn hàng ra chợ theo mối. Ba chở nhiều loại hàng hóa khác nhau. Năm học 12 nhiều lần Tôi phải phụ Ba đẩy xà bần, két nước ngọt. Ba nhận chở nước ngọt cho các đại lý. Thật kinh hoàng khi nhớ lại: có người nhắn về Ba mày bị tai nạn trên dốc trường ĐHTS, Tôi đạp chiếc xe mi ni cũ mèm, qua đồi la san, tìm được vị trí Ba, thì ôi thôi, chiếc xe ba gác - kế sinh nhai của cả nhà bị gãy làm đôi giữa một đống chai thủy tinh vỡ, Do cố chất thêm một vài két nước ngọt, xe lên dốc không chịu nổi gãy làm đôi, thử hỏi khi ấy sức nặng chiếc xe làm oằn lưng Ba thêm chừng nào. Với một ít đồ nghề sửa xe có sẵn, hai cha con lượm lặt những chai nước ngọt còn sót lại, có thể giao được cho khách, và hì hục tháo ròi chiếc xe ba gác, dùng chiếc xe mi ni chịu lực để đẩy được chiếc xe ba gác về lại nhà khi trời đã tối đen như mực, Ở nhà, Má, Bé, Hoàng chỉ biết mỏi mắt đứng trông ra cửa. Nhờ bình tĩnh kiên trì, khéo léo, Ba đã tiết giảm nhiều chi phi trong cuộc sống, và ứng biến linh hoạt, tiếp tục cuộc hành trình mưu sinh lắm gian nan.
            3) Chứng kiến việc bán nhà:
Cũng vào năm đó, Ba Má quyết định bán (lần thứ 3) một phần diện tích ngôi nhà  06 NTN. Đây là khối nhà ngang phía sau, người mua trổ cửa và đi theo hướng Bạch Đằng. Khi người mua cải tạo lại ngôi nhà cho phù hợp mục đích sử dụng, những tiếng đục gõ vào tường, vách nhà, như từng nhát dao đâm vào tim gan Ba Má tôi, mà Tôi đã cảm nhận được qua từng tiếng thở dài, và nuốt nghẹn vào trong lòng.
Nhưng có  lẽ đắng lòng nhất là lần phải đọc và ký vào Giấy bán nhà năm 1988. Một lần nữa, Tôi vẫn là đứa con lớn trong nhà. Khi ấy Anh Bình đi làm ăn xa, không tham gia gì được. Chị Hoa đã về nhà chồng được 01 năm. Tôi vừa tốt nghiệp ĐH, có lẽ gánh năng tài chính để nuôi các con không còn nhiều, nhưng thay vào đó viễn cảnh tuổi già, không còn sức lao động, căn bệnh vôi hóa đốt sống lưng dày vò Má, không có thuốc nào chữa trị dứt được (chỉ là những loại thuốc giảm đau tân dược, thuốc nam…). Vì thế Ba Má không cho các con tham gia ý kiến (chứ không như gia đình tôi bây giờ - rất dân chủ với các con, có nhiều việc cùng cho cháu góp ý). Một vài năm sau đó, Anh Tụ có nói với Tôi nếu biết thời điểm Ba Má bán nhà, Anh đã tìm cách can ngăn. Càng về sau, Tôi càng thấu hiểu lời nói của anh Tụ - “một nhà kinh doanh đại tài”, vì sau đó là cơn sốt bất động sản tăng theo cấp số nhân. Không còn cơ hội để lấy lại những gì đã bán. Lúc bấy giờ Tôi đã có một số kiến thức kinh tế, pháp lý và xã hội nhờ 04 năm ĐH, nhưng không có nhiều báo chí, điện thoại, internet để tham khảo các nơi, chỉ làm theo tư duy và quán tính. Khi giúp Ba Má đọc lại lần cuối bản hợp đồng bán nhà, Ba Má chần chờ mãi, và run tay trước khi ký bán tài sản. Hình ảnh này còn theo tôi mãi nhiều năm sau này. Khi Tôi đứng tên chủ sở hữu 01 tài sản, Tôi càng cảm nhận sâu sắc và thấu hiểu nét ký không dứt khoát của ngày hôm đó.

Thắp nén hương lòng, kính mong Ba Má yên lòng nơi chin suối.


(*) - Tiêu đề do người poste đặt lại.





Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Phụng cúng Kinh, sách phật giáo cho Chùa Cảnh Tiên, Hội Chữ Thập đỏ ở làng Thổ Ngọa


Đại diện gia đình phụng cúng Nhà thờ Họ

Theo di nguyện của Ba, chúng con đã phụng cúng một đôi Hạc đồng cho Nhà thờ Họ Võ ở làng Lý Hòa, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình


Đại diện Gia đình thăm hỏi Bà con ở Quảng Bình có hoàn cảnh cơ nhỡ

Đầu tiên là ghé thăm Mệ Con, Thôn Kim Nại, Lệ Ninh, 94 tuổi.


Tháp tùng Đoàn Phật tử tịnh xá Ngọc Quảng cứu trợ đồng bào bão lụt xã Quảng Minh & Quảng Sơn, huyện Quảng Trạch

Ủy Ban MTTQVN huyện Quảng Trạch, 27/10/2013

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Những Vòng hoa Kính viếng

Gia đình đã nhận được rất nhiều vòng hoa của các Quý Cơ quan, Ban ngành, Đoàn thể, Bà con Nội ngoại, Sui gia, Thông gia và Quý Bạn bè thân hữu xa gần, nhưng do thời gian gấp rút và khâu tổ chức còn sơ suất nên đã không kịp chụp hình lại được tất cả các vòng hoa.  Sau đây là danh sách các vòng (lẵng) hoa kính viếng gia đình đã nhận và ghi hình được. Trường hợp không có hình sẽ được ghi chú bên cạnh. Kính mong Quý vị thứ lỗi:

Điện Hoa chia buồn


Điện hoa của Ca C, Nhà máy Sữa đậu nành Vinasoy Bắc Ninh và Gia đình Nhà nghỉ Quê Hương, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh


Lễ An sàng


Lễ Di quan và An táng tại Nha Trang


Lễ Truy điệu


Lễ Viếng tại Nha Trang - 12 & 13/10/2013


Lễ Di quan từ Quảng Ngãi vào Nha Trang


Lễ Viếng tại Quảng Ngãi, 11/10/2013


Lễ Khâm liệm & Thành phục tại Quảng Ngãi


Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Lễ Cầu Siêu ở thành phố Garden Grove, California

Hai em Hoa và Hoàng thân mến,
Hôm nay, Chủ Nhật 20/10/2013, cũng là ngày Vía Quán Thế Âm Bồ tát xuất gia (19 tháng 9 năm Quý Tỵ), các anh chị đã xin phép quý Thầy ở chùa Quan Âm để xin một Lể Cầu Siêu cho Dượng.
Anh Thành (ở Việt Nam) và gia đình chị Hông, anh Minh ở xa không về được nhưng cũng đã có gửi lời hồi hướng. Như vậy, hôm nay có mặt aTài, anh chị Chí-Hà, chị Hương, chị Hà và cháu Thủy Tiên, anh Tâm-chị Thủy và hai cháu TốNhư và Nhân, và chị Lệ Hằng. (Anh Chí đại diện cho Tang chủ để dâng hương và cúng cơm nước trước Hương linh của Dựơng)
Đây là một ngôi chùa nhỏ nhưng thanh tịnh và trang nghiêm ở thành phố Garden Grove tại miền nam California. Hương linh của Dì Dượng Mậu và anh Dụng cũng được thờ tại chùa nầy.
Hoà thượng Trú trì Thích Đạo Quang và quý Thầy Cô đã thực hiện một buổi lễ trang trọng, thân tình và nhiều đạo vị dù trùng hợp với ngày lễ Vía Bồ tát Quan Âm và dù có nhiều người, nhân dịp đặc biệt đó, cũng muốn xin lễ Cầu siêu cho thân nhân mình.
Anh gửi theo đây cho các em mấy tấm hình chụp sáng nay tại Lễ Cầu Siêu.
Và chúc các em chóng nguôi ngoai, biến niềm nhớ thương cha mẹ thành động lực sống thiện lành và an lạc trong đời.
Anh Tài.


Đối diện với cái chết và chết an lành


Chết là một phần của đời sống chúng ta. Cho dù chúng ta thích hay không, nó bắt buộc phải xảy ra. Thay vì tránh nghĩ về điều đó, chúng ta tốt hơn thấu hiểu ý nghĩa của nó.



Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Cha chồng tôi

Khi tôi về làm dâu thì mẹ chồng không còn nữa, cha chồng tôi lúc đó đã ngoài 70. Có lẽ do quý gia đình tôi và cũng “hợp’ với tôi mà cha chồng rất quý tôi. Khi bên ông tôi luôn có cảm giác mình là đứa con gái nhỏ, hay chính xác hơn là đứa cháu nhỏ mà ông rất bảo bọc. Tôi vốn ít nói, lại không giỏi giang, khéo léo chuyện bếp núc như các chị chồng tôi. Tôi nhớ hoài câu nói của ông: “Xem các chị làm rồi bắt chước nghen con!”. Tấm lòng bao dung của ông thể hiện qua những chuyện rất thường ngày vậy đó. Nhưng riêng tôi, trải nghiệm về lòng bao dung, độ lượng của ông vô cùng sâu sắc và đi theo tôi suốt cuộc đời.  Chồng tôi và tôi quen biết và yêu nhau từ thời sinh viên, sau đó anh được học bổng đi Pháp học đến Tiến sĩ. Thời đó chưa có email, facebook. Liên lạc chỉ qua thư và những cuộc điện thoại thi thoảng không quá 5 phút của anh (chồng tôi vốn tiết kiệm). Năm tháng qua đi, thương nhớ nhạt nhòa, tôi không muốn chờ đợi anh nữa và quyết định chia tay  để đi trên con đường của riêng mình. Cha chồng tôi rất buồn nhưng không một lời trách móc. Rồi cuối cùng 6 năm cũng trôi qua, và anh đã về nước hẳn sau khi đỗ đạt thành tài. Có lẽ còn nợ nhau nhiều quá mà chuyện tình cảm riêng của mỗi đứa cũng chẳng tới đâu. Hai tâm hồn cô đơn lại tìm đến với nhau. Ngày về nhà anh vào dịp giỗ má của anh, tôi ngại kinh khủng. Bước xuống tàu tôi như chôn chân, chỉ muốn lên tàu trở lại Sài Gòn. Nhưng ông đối xử với tôi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Kể từ đó, ngoài yêu quý ông, trong tôi luôn khắc ghi một lòng biết ơn sâu xa về một tấm lòng bao dung, độ lượng. 


Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Thư chia buồn của anh Đỗ Hữu Minh


Từ chốn vật vã bên kia bờ đại dương.
Cháu xin gửi về theo mây ngàn một lời tạ lỗi
Đã không được ngỏ với Dượng lời chia tay lần cuối
Nay Dượng đã đi xa, đến chân trời xa ngái
Để mãi lưu lại trong lòng cháu một hình ảnh thân quen:
Người Dượng già trên chiếc xe đạp cũ giữa trưa phố

Từ Lý Hoà điểm khởi, sinh, đến Nha Trang điểm dứt, tử
Hoàn tất chu kỳ "một cõi đi về" chân không diệu hữu...
Dượng ra đi, an lạc, nhẹ gánh, thảnh thơi
Như khi Dượng sống, thong dong, tự tại

Bên này bờ, cõi âm dương ngăn cách
Cháu xin thắp nén nhang thành kính trước hương linh
Cùng các em Bình, Hoa, Phương, Phượng, Hoàng, chia nỗi buồn tử biệt
Cầu mong Dượng sớm hội ngộ với Dì, và Tiên tổ
Ở cõi Phật, Tây phương miền cực lạc...

Cháu, Minh


Huế, 08/2010

Thư chia buồn của chị Lệ Hằng

Thuong goi cac em, 

Nhan duoc tin Duong ra di hon mot tuan nay roi ma chi cam thay giong nhu khong phai su that.  Moi hoi thang
tu con nghe tieng Duong noi va thay Duong quay quan giua con chau o nha Hoa Tu.  Nho den Duong la nho den cai cuoi hien lanh, su quan tam cua Duong doi voi ba con.  Duong mat di lam Nha Trang thieu mot hinh anh nguoi Duong gia ngoi cho con chau ve tham.

Chi thap huong cau Troi Phat cho Duong som ve coi Phat.  Mong tat ca cac em giu gin suc khoe va chi mong co ngay ve VN de gap cac em lai.

Chi Hang
Sent from my iPhone
Nhận ngày 18/10/2013

Huế, 08/2010


Thư chia buồn của Chị Võ Thị Ngân Hoa, USA

Nhận ngày 17/10/2013, chép lại từ tin nhắn điện thoại:

Hoang Thuong cua chi. Chi da xem het tung phan tang mo cua ba cONG Duc cua ba moi co duoc ngay Hom nay ba Thuong chi nhieu lam ma nghi Chu dau Thuong dua Chau nay nhieu y dinh nam sau ve Lai tham Chu vay ma Chu danh long Bo dua Chau nay ra Di giot nuoc mat ngay chi chia Tay ba het ca cuoc doi nay chi nao  quen ha em nhin hinh thay tung dua mot xot vo cung muon tam SU voi em nhieu lam Hoang oi ba la tam guong sang o trong long chi chi co gang chiu kho Cuc de cho cac Chau hoc hanh den noi den chon anh chi duoc ngay Hom nay cung nho co on tren Gia ho do em Hom nay chi dang don het SUc Minh vao nghanh duoc Thao de cuu doi do em nho khan voi ba Mong vong Linh Linh tieng cua ba Phu ho cho chi thay chi hang dem khan voi ba nghe em.

Võ Thị Ngân Hoa

Nhắn tin không dấu từ USA.

Hoàng thêm:
Tấm hình này chụp vào ngày 23/05/2011, là lần chị Hoa gặp Ba lần cuối cùng.

Thư chia buồn của chị Lệ Hà

Nhận ngày 12/10/2013

Ý nghĩ đầu tiên của chị khi đọc email của Hoàng gởi báo tin dượng đã ra đi về cõi Phật là " vậy là người dượng cuối cùng trong dòng họ Nguyễn đã không còn nữa". Và chị đã thắp một nén hương lạy dượng ba lạy.

Có lẽ Trời Phật xui khiến nên đầu năm nay, anh chị Chí Hà, chị Hương, chị và chị Hằng đã quyết định đi xe hơi, thay vì đi máy bay, từ Sài gòn ra Huế giỗ dượng Mậu để được ghé thăm dượng, được ăn một bữa cơm gia đình, được đi chùa Thiên Ấn, đài kỷ niệm Mỹ Lai với dượng. Và không ngờ lại là lần cuối cùng. Nay coi lại những hình chụp chị nhớ thương dượng quá.

Chị nhớ hồi nhỏ ở nhà 57 Bạch Đằng nhìn qua nhà các em luôn luôn thấy dượng ngồi bên cạnh cái radio nhỏ, màu đen để nghe tin tức. Chị nhớ dượng kể lại một cách hãnh diện về Hoàng thi đậu tiến sĩ và khi dượng bị đau, đã mời Bác sĩ Tây về chữa. Chị nhớ dượng mặc  pyjama màu xanh da trời ngồi phòng khách nhà 6 Ngô Thời Nhiệm coi TV một cách chăm chú với con gái của Hùng Phương.  Chị nhớ dượng đi bộ từ nhà ra khách sạn Quê Hương để thăm dì mỗi khi dì về và luôn luôn nói: "chị về chơi, chị khỏe luôn?" " Đáng lẽ em đi xe đạp ra sớm thăm chị nhưng mấy đứa không cho sợ em bổ thành em đi bộ hơi lâu". Và chị còn nhớ rất rất nhiều về dượng, một người dượng hiền lành, rộng lượng, nói chuyện "dỏ dẹ", luôn thương, nhớ, hỏi thăm đến con cháu.

Từ nay chị không còn được gặp dượng để được " thưa dượng, con Hà đến thăm dượng đây, dượng khỏe không dượng? "  và nghe dượng trả lời " mi là đứa mô đây? con Hà hả ?".

Xa xôi cách trở, chị tiếc là không về được để được cùng các em lo chuyện tang lễ cho dượng,  Chị thành thật chia buồn cùng các em và cầu xin Phật A Di Đà tiếp dẫn đưa dượng về cõi vĩnh hằng. Nhờ các em thắp cho dượng  một nén hương và lạy dượng bốn lạy dùm chị.



Chùa Viên Thông, Huế, 08/2010


PS: Chị Hà ơi, em xin lỗi Chị đã poste thư này lên hơi trễ vì nó "lạc" trong một rừng thư khác. Chị thông cảm nhé. Em Hoàng

Phút thư giãn thơ ngây của các Cháu của Ông...

Nỗi đau và sự căng thẳng của người lớn không phải lúc nào cũng đồng điệu với niềm vui và sự vô tư của trẻ thơ. 

Các cháu:
Ngô Võ Thuần Hậu
Nguyễn Yên Phượng Vỹ
Nguyễn Yên Phượng Dung
Nguyễn Võ Diệu Ái
Võ Minh Anh
Võ Minh Khoa


Thư chia buồn của các Bạn học lớp 89Đ1 - Đại học Bách khoa Đà Nẵng


Thư chia buồn của Chị Đỗ Thị Lệ Hồng & anh Cường

Nhận ngày 13/10/2013

Cac em thuong men,

Chi moi nhan duoc dien thoai cua chiHa bao tin Duong da ra di o Quang Ngai, mot cai tin that la bat ngo vi chi moi nghe aChi chi Huong chi Ha ke lai chuyen den tham Duong thi thay Duong van con khoe ma bay gio da khong con voi cac con cac chau.

Anh Cuong va chi deu khong quen duoc lan cuoi cung ve Viet Nam den tham Duong.  Duong dang o nha mot minh trong phong khach, lay may tam hinh cua cac chau ra ke chuyen cho anh chi nghe.  Giong Duong noi to va cuoi rat hien.  Vay ma bay gio gia dinh chi ve Nha Trang se khong con duoc tham va nghe Duong ke chuyen nua.  

Anh chi o xa qua khong ve duoc tan noi de chia xe noi mat mat lon lao nay voi cac em, chi xin thap nen huong cau cho huong linh cua Duong som ve coi Phat va mong cho cac em theo thoi gian de bot di moi buon nho.   Nam Mo A Di Da Phat.

chi Hong anh Cuong

Thư chia buồn của anh Đỗ Hữu Thành

Nhận ngày 13/10/2013,

Hoang than
A Thanh goi den Hoang, Nhi, Hoa va Tu va tat ca cac em khac loi chia buon ve su ra di cua Duong Soi.
Den mot luc nao do trong cuoc doi, minh se mat di nguoi Cha, nguoi Me. Mot luc nao do minh se hieu va tham thia noi buon cua than phan ke mo coi, khong con cha me nua, muon thay, muon cam tay cha me cung khong duoc ... 
Cung nhu den mot luc nao do, chinh minh se tro ve voi cat bui. Cuoc doi, mot giot suong mai, cuoc doi do, co bao lau ma hung ho...
Noi that, anh Thanh da quen het nhung ky niem voi Duong Soi thoi nien thieu song o Nha Trang, (Di Quyen thi rat nho, nho nhat nhung dem Di ke chuyen ma! so gan chet. Nam trong mung, nhin ra thay mat Di rat hien, lung linh ben anh nen, la hinh anh khong bao gio a Thanh quen duoc), tri nho aThanh rat te, luc do chi biet Duong Soi la chong cua Di Quyen chu khong co mot hinh anh, mot an tuong nao.
Nhung trong muoi may nam gan day (tu nam 1999), nhung chuyen ve VN co ghe Nha Trang, co den gap tham Duong va ca nha  o duong Ngo Thoi Nhiem thi a Thanh nho rat ro hinh anh cua Duong. Co lan den, khong gap ai, chi thay Duong day xe, lam vuon o phia sau nha, hay ngoi uong nuoc noi chuyen voi Duong o phong khach va mot trong nhung lan cuoi cung, khong nho nam nao, Duong thu vi cho aThanh xem album photo hinh nhung chuyen di cua Duong o khap noi tren dat nuoc Viet Nam. aThanh nho rat ro, mat Duong luc nao cung hien, khong bao gio vui qua, va bao gio cung tu ton, thong tha. Ngoi canh Duong, aThanh nho aThanh luon luon thay thoai mai, con nguoi Duong toat ra mot su tin cay, than thien, gan gui, nhung luon nghiem trang, lam aThanh luon cam thay nhu duoc quan tam, che cho boi Duong.
Roi aThanh, nhu chiec la, de doi song nhu giong nuoc, cuon troi di khong dinh huong. 2 nam ruoi vua qua, lam viec cho Dai Hoc Hoa Sen, a Thanh quyet dinh khong roi tpHCM, hoan toan focus vao cong viec ( ban be ru di Da Lat, Con Dao, Angkor, va ngay ca Tay Ninh, Vung Tau... a Thanh deu tu choi) Cho nen voi su ra di cua Duong, viet email nay aThanh cam thay hoi han khong ra NT tham Duong trong thoi gian lam viec o SG, mot nguoi ma aThanh rat quy men va quan trong la luon thay thoai mai khi gan gui o ben canh.
Hom nay thu bay, di day ca ngay ve, kha met (nguoi vn trong gioi nao cung phuc tap, nhieu hieu lam, nhieu phan doan theo cam tinh hon la  su kien va tinh a Thanh thi khong ua giai thich, khong ua thanh minh thanh nga, khong ua nhieu chuyen...) vua bi cam cum trong nguoi, ngoi trong xe buyt xem email, rat boi hoi doc tin Duong da qua doi...
Them mot nguoi than nua ra di, them mot chiec la rung, them mot ngoi sao vua tat. Tu nay ve NT se khong con gap duoc Duong.
Hon 45 nam tha phuong cau thuc. Nay dung tren dat que huong, van la ke vo gia cu, a Thanh thap mot cay nhang, tren ban tho cua gia dinh nguoi chu nha, de tuong nho Duong. 
Ngay mai chu nhat, aThanh se den noi nao co ban tho Phat thap them cho Duong mot cay nhang nua, tien Duong di vao coi vo thuong.

SG mot buoi toi troi mua...
PS- Xin loi Hoang a Thanh lay laptop co dau tieng Viet ra de viet email
nay thi internet khong nhuc nhich! nen phai dung iPhone (co 3G) vay.

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Lời cảm tạ

Đọc trước lúc đưa linh cữu Cha chúng tôi về nơi an nghỉ cuối cùng,

Thay mặt toàn thể gia đình, tôi xin phép được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Quý Sư Thầy và các Cô Bác trong Ban Hộ niệm đã hết sức nhiệt thành trong suốt lễ tang để cầu an cho toàn thể gia đình và cầu siêu cho vong linh Cha chúng tôi sớm được vãng sanh tây phương cực lạc.
Chúng tôi xin chân thành cám ơn Bà con Nội ngoại, Sui gia, Thông gia từ khắp mọi miền đất nước như Quảng Bình, Huế, Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Buôn Mê Thuột, Bình Thuận, Đồng Nai, Sài Gòn … và cả ở nước ngoài như Mỹ, Canada, Úc đã về đây phúng viếng (hoặc gửi điện hoa, email, tin nhắn) và tiễn đưa Cha của chúng tôi về nơi an nghỉ cuối cùng.

Lời Vĩnh biệt - Thư gửi Ba viết trên đường về làm Lễ Thành phục...

Đọc lại trước lúc đưa linh cữu Ba về nơi An nghỉ cuối cùng - Nghĩa trang Khổng Học, Nha Trang, Khánh Hòa
Ba ơi !
Vậy là Ba đã ra đi thật rồi, ngồi trên máy bay từ Hà Nội về Đà Nẵng đúng vào ngày định mệnh, con đã không cầm được nước mắt, những giọt nước mắt mà con không muốn kìm nén cứ đều đặn tuôn ra, như tình yêu của con dành cho Ba. Người ta nói, có nuôi con mới hiểu lòng Cha mẹ. Thật đúng làm sao.
Ba ơi, dù là con trai út trong nhà nhưng con lại ít được ở gần Ba nhất. học xong phổ thông, con vào đại học, bắt đầu chuỗi ngày sống xa nhà, xa Mẹ và Ba. Cho đến khi học xong, lại đến thời gian đi làm, con cũng không được gần Ba bao nhiêu. những lần Ba vào thăm con, được đưa Ba đi đây đi đó, con thật là sung sướng và mãn nguyện. những lần về nhà ngắn ngủi, được nhìn thấy BA, chở BA đi đây đi đó, con thật là hạnh phúc.  giờ thì còn đâu những khoảnh khắc như vậy nữa hả Ba.

Điếu Văn

Điếu văn, đọc ngày 13/10/2013 trước lúc di Quan.
Nam mô Tây phương cực lạc thế giới đại từ đại bi tiếp dẫn đạo sư A di đà phật !
Nam mô Tây phương cực lạc thế giới đại từ đại bi tiếp dẫn đạo sư A di đà phật !
Nam mô Tây phương cực lạc thế giới đại từ đại bi tiếp dẫn đạo sư A di đà phật !

Kính lạy hương linh Ba,
Ba ơi, vậy là Ba đã ra đi mãi mãi ! … Dù bóng hình Ba vẫn còn hiện hữu trong tâm trí của tất cả chúng con. Chúng con như vẫn còn thấy Ba ở bên cạnh chúng con mọi lúc mọi nơi. Nhưng không, chúng con đã không còn được làm con của Ba trên cõi ta bà này nữa rồi !
Ba của chúng con, cụ ông Võ Sỏi, pháp danh Như Ngọc, sinh năm Tân Mùi trong một gia đình thuần lương làm nghề Biển ở làng Lý Hòa, xã Hải Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Đến năm 15 tuổi, trong trận đói lịch sử năm Ất Dậu 1945, Ông đã phải chịu đựng nỗi bất hạnh lớn nhất một đời người là phải lìa xa vĩnh viễn những người thân yêu nhất của mình, vì Ông Bà Nội, các Cô Chú đều đã ra đi và Ba đã trở thành người mồ côi, không anh chị em, không còn nơi nương tựa. Từ đó, Ba bước vào đời với tâm trạng của một đứa bé mồ côi như bài thơ “Đứa bé mồ côi” của nhà thơ Nguyễn Văn Cổn mà Ba đã chép lại một cách rất tỉ mỉ, trân trọng trong những trang nhật ký và được gìn giữ cẩn thận suốt những năm tháng dài của cuộc đời lưu lạc tha hương.

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2013

Vòng hoa của các Anh Chị bên Mỹ

Anh Lăng đã thay mặt các Anh Chị, đem vòng hoa đến viếng

Thư chia buồn của Anh Đỗ Hữu Tài & các Anh Chị

Thương gửi hai em Hoa, Hoàng (và các Em khác mà anh không có Email.), cùng toàn thể đại gia đình.
Nhận được tin buồn Dượng đã vĩnh viễn ra đi, chuyển nghiệp về một quốc độ khác, các Anh Chị vô cùng xúc động và thương tiếc.

Cuộc đời vốn ngắn ngủi, không ai qua được quy luật Thành-Trụ-Hoại-Diệt của kiếp nhân sinh, nhưng Dượng đã sống đến 83 tuổi là đại thọ rồi.

Vã lại, cuộc đời của Dượng đã là một tấm gương sáng cho giòng họ, một mẫu mực lớn cho gia đình Nôi Ngoại.  
Nhất là những năm tháng gần đây, Dượng lại có được nguồn vui với con cháu sum họp đầy đủ, và tìm được thanh tịnh an lạc trong hương đạo ý Thiền. Thật là một đại sự nhân duyên không phải ai cũng có.

Từ nơi xa xôi, các Anh Chị trong gia đình Dì Dượng Đỗ Mậu tại Mỹ thành thật chia buồn với các em và nguyện cầu chư Phật sớm tiếp dẫn Vong linh Dượng vãng sinh về Phật quốc.

Anh Đỗ Hữu Tài và Các Anh Chị.

PS- Hoàng: Anh đã đọc blog của Em và xin chia sẻ với Em tình cảm thương tiếc sâu đậm nhất.

Inline image 1


Huế, 08/2010


Thư chia buồn của anh Tâm, chị Thủy

Hoa và Tụ, Hoàng và Nhi rất thân thương:
(Anh xin lỗi các em khác vì không có e-mail)
Cả ngày hôm nay anh bận việc ở trường, chị Thủy cũng bận rộn chuyện ở nhà thương nên hoàn toàn không hay biết tin tức về Dượng cho đến khi chị Lệ Hà điện thoại thông báo anh chị mới hay. Về đến nhà thì anh chị đã thắp một nén hương trên bàn thờ nguyện cầu Chư Phật  tiếp dẫn hương linh của Dượng về cõi Tây phương cực lạc.
Anh Chị chân thành chia buồn cùng toàn thể đại gia đình các em trong dịp đau buồn vì cái đại tang này. Chị Thủy chỉ được gặp Dượng có vài lần và đã rất quý mến Dượng, còn anh thì không thể nào quên được hình ảnh của Dượng kể từ những năm 1960 cho đến 1975 (và sau này) khi anh được Dì Dượng cho về Nha Trang. Anh có trong tâm khảm hình ảnh của Dượng là một người luôn khí khái, tự trọng và ấm áp tình bà con, chòm xóm. Nhất là giọng nói thăm hỏi thân tình của Dượng, sau bao nhiêu năm xa quê hương anh vẫn không bao giờ quên.
Nhưng bây giờ Dượng đã rời đời sống ta bà này, anh chị hy vọng các em cố gắng nén nỗi buồn đau để lo lắng chu đáo việc hậu sự của Dượng được viên mãn. Bên này các anh chị cũng đã dự định sẽ thưa Thầy trụ trì chùa Quan Âm (nơi thờ linh của Dì Dượng Mậu và anh Dụng) để tổ chức lễ Cầu Siêu cho Dượng được sớm tiêu diêu miền cực lạc.
Các em cũng đừng quên để ý đến vấn đề sức khỏe của chính mình trong thời gian khó khăn này.
Rất thân thương,
Anh Tâm và chị Thủy cùng các cháu.
TB. Anh Chị đã xem cái blog của Hoàng. Cảm động lắm!

Sài gòn, 07/2011


Thư chia buồn của chị Đỗ Lệ Hương

Các em thương mến,
Chị thật bàng hoàng khi biết tin Dượng vừa qua đời.  Mới được gặp và thăm Dượng trong chuyến về VN đầu năm nay thôi!  Dương còn khá khoẻ mạnh tuy phải chống gậy, lúc nào cũng cười tươi khi con cháu hỏi thăm, ít nói mà hình như thâu nhận tất cả.  Nhận xét nữa của chị là Dượng trông hạnh phúc lắm với con cháu đông đúc vây quanh.  Chị nhắc lại vài hình ảnh về Dượng để góp lời với anh Tài, anh Tâm, chị Hà an ủi các em là Dượng đã sống thọ, và càng về cuối đời lại càng an lạc, thật là phước đức lắm vì khi ra đi lại được nhẹ nhàng. Phần các em đã lo lắng, chăm sóc hết sức cho Dượng khi còn và bây giờ chắc chắn sẽ chu toàn cho hậu sự của Dượng. Các anh chị bên nầy mong, rất mong, tất cả các em cùng đàn cháu của Dượng, nhưng đặc biệt là Hoa, giữ gìn sức khoẻ để còn lo liệu cho việc cúng kiếng trong những ngày tháng sắp tới.
Ít hàng chia sẻ thâm tình với các em, rồi chị em mình sẽ có cơ hội tâm tình nhiều hơn nghe. 
chị Hương

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Tiểu sử

Trích gia phả. Thứ Nam, Võ Văn Huy Hoàng, đã viết năm 2008:

Ảnh chụp 02/2008
Võ Cát (tự là Mai)
Võ Địch (1934 - 1945)
Võ Nghi (chết trẻ)
Võ Thanh (chết trẻ)
Võ Thị Bọc (chết trẻ 1944)
Võ Sỏi
[1931 – 2013]
Thượng Sỹ Thường Vụ - Quân cụ - Việt Nam Cộng Hòa


Nguyễn Thị Quyên (1924 – 1993)
  1. Võ Khánh Bình (1960)
  2. Võ Thị Lý Hoa (1961)
  3. Võ Đăng Qua (1963) mất sớm
  4. Võ Thị Lý Phượng (1965)
  5. Võ Thị Lý Phương (1967)
  6. Võ Văn Huy Hoàng (1971)

Sinh năm 1930 tại làng Lý Hòa, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình.
Bạn với Bà Nguyễn Thị Quyên, sinh năm 1924, con quan Tri Huyện Nguyễn Bá Dĩnh, người làng Thổ Ngọa, Ba Đồn, Quảng Trạch Quảng Bình. Mất ngày 5.2.1994 nhằm ngày 25 tháng chạp năm Quý Dậu.
Sinh ra trong một gia đình làm nghề Biển. Ông Nội tôi (Võ Điền) là người không biết chữ. Trong hoàn cảnh khó khăn, nên 5 người em khác của Cha tôi đều lần lượt qua đời từ rất sớm. Chú Võ Cát (tự là Mai) chết trong tháng. Chú Võ Địch, chết năm 1945, được 11 tuổi. Chú Võ Nghi chết lúc 1 năm tuổi, chú Võ Thanh chết khi mới được mấy tháng. Và O Võ Thị Bọc, chết lúc 8 tháng tuổi, vào năm 1944.
Vào nạn đói lịch sử năm 1945 thì Ông Bà Nội tôi cũng qua đời. Bà mất ngày 24/04/1945 nhằm ngày 13.3 âm lịch năm Ất Dậu. Ông mất trước Bà chừng một tháng, nên Ba tôi đã xin phép dùng chung một ngày húy cho cả Hai Ông Bà.
Những mốc thời gian chính:
1930 – 1945: còn nhỏ, ở nhà với Cha Mẹ
1945 – 1950: Ở với O Côi
1950 – 1954: đi lính
1954 – 1956; giải ngũ, hành nghề tự do.
1956 – 1959: làm biển, đi ghe với Bác Hàu, O Hến ở Mũi Né, Bình Thuận
1959 : lập gia đình, chuyển vào Sài gòn.
1960: chuyển về Nha Trang
1960 – 1965: Khánh Hòa, Pleiku, Buôn Ma thuột, Đăklak, Kontum…
1965 – 1969: Quy Nhơn.
1969: chuyển về Nha Trang
1969 – 1975: Nha Trang, Cam Ranh
1975 – 1977: làm biển ở Nha Trang với Chú Cải…
1977 – 1988: làm nghề tự do, đạp xe ba gác.
1988 – 2008: Nghỉ ở nhà với con cháu.
Sau khi Bà Nội tôi mất vào năm 1945, Cha tôi được 15 tuổi, mồ côi cả Cha lẫn Mẹ, và không còn ai ruột thịt, phải đi làm thuê để kiếm sống. Ông về ở với O Côi (dượng Mạu) khi đó thuộc gia đình khá giả trong làng, có ghe đi biển, giúp nấu cơm cho trai tráng đi biển.
Đến 1950, vừa tròn 20 tuổi, Cha tôi gia nhập quân đội, đi lính cho Pháp (legionaire – lê dương). Suốt trong thời gian này, ông cũng đi đây đi đó nhiều, qua các chiến trường khác nhau, có khi qua cả Lào. Chuyên môn chính trong thời gian này là Truyền tin – Thông tin – Liên lạc.
Đến năm 1954, đình chiến, hiệp ước Geneve, Ba tôi giải ngũ. Đất nước tạm thời chia cắt thành 2 miền, lấy vĩ tuyến 17 làm ranh giới. Ba tôi đi vào Quảng Trị, Huế, và dần tới Đà Nẵng. Trong suốt thời gian này, Ba tôi làm bất cứ việc gì, miễn là để sống qua ngày. Vốn tính hoạt bát, Ông cũng tham gia các hoạt động đoàn thể, xã hội (giống như thanh  niên xung phong bây giờ). Thời gian Ba tôi lưu lại ở Đà Nẵng là lâu nhất. Suốt thời gian này, Ba tôi vẫn nghe ngóng và cố gắng tìm kiếm bà con, dòng họ, hoặc người làng  người nước có cùng hoàn cảnh.
Đến năm 1956 thì Ba tôi bắt liên lạc được với O Hến và Bác Hàu, lúc này đang làm biển trong Mũi Né, Phan Thiết, Bình Thuận. Trong năm này, thì Ba tôi chuyển vào Mũi Né, và đến ở với Bác Hàu.
Trong 3 năm liên tiếp 1956 – 1959, Ba tôi ở với Bác Hàu, nhưng Bác khuyên Ba tôi không nên theo nghề Biển, vì cho rằng nghề này “bạc” lắm, mà hướng Ba tôi theo nghề thợ may, hay thợ máy sửa xe cộ, ghe thuyền. Nhưng tính Ba tôi phóng khoáng, tự do, thích đi đây đi đó chứ không thích hợp với những công việc ngồi một chỗ, thế là Ba tôi giúp O Hến, theo các ghe bầu (thuyền buôn), buôn bán hàng hóa, cá mắm, tạp hóa ngược xuôi Phan Thiết – Bình Định – Sài gòn. Ngoài những chuyến đi buôn bán, khi có thời gian rãnh, Ba tôi cũng thỉnh thoảng có đi biển với mọi người. Bà con Quảng Bình vào định cư lập nghiệp trong Mũi Né rất đông, như Chú Đông, Bác Sàng, Bác Ba Điền, Chú Hai Trợ...
Nửa cuối năm 1959, Ba tôi gặp Má tôi, sau đó hai người chuyển vào Sài gòn sinh sống. Cũng trong năm này, Ba tôi đăng ký đi lính trở lại (tái ngũ). Anh trai đầu của tôi, sinh ra tại nhà thương Grall (nay là bệnh viện Nhi Đồng 2) vào năm 1960.
1960 Ba tôi chuyển cả nhà ra Nha Trang sinh sống, tại ngôi nhà số 04 Ngô Thời Nhiệm.
Do hoàn cảnh chiến tranh, nên Ba tôi phải di chuyển nhiều (theo đơn vị), nhưng nhà cửa thì vẫn ở tại Nha Trang. Suốt những năm từ 1962 – 1966, Ba tôi lần lượt theo đơn vị đóng quân ở khắp các tỉnh Tây Nguyên như Buôn Ma Thuột, Pleiku, Gia Lai, Quy Nhơn.
Cho đến năm 1969, lúc này, Ba Má tôi đã sinh hạ được 4 người con, Bình – Hoa – Phượng – Phương, Ba tôi mới xin chuyển về ở hẳn Nha Trang cho đến năm 1975. Phục vụ trong ngành  Quân cụ, làm việc với 02 Đơn vị trưởng là Chú Như (hiện đang ở Sài gòn), sau đến chú Mão (hiện đang ở Nha Trang) với chức danh là Thường Vụ đơn vị, cấp bậc Thượng sỹ.
Sau ngày 02/04/1975, Ba tôi theo đơn vị di chuyển dần vào Sài gòn. Ba tôi có đem thêm Anh Bình và Chị Phương còn Má tôi ở lại Nha Trang với chị Hoa, Phượng và tôi. Sau này tôi cứ nghe Ba tôi kể lại rằng, khoảng 20 – 25/04/1975, Ba tôi cũng đã lên tàu thủy để chuẩn bị sang Hoa Kỳ, nhưng vì thương Má tôi còn lại một mình với 03 con nhỏ ở Nha Trang (Chị Hoa lớn nhất năm đó mới 14 tuổi) , và ông rất thương nhớ tôi (mới 4 tuổi) nên quyết định xuống tàu trở về, ra trình diện với chính quyền cách mạng. Cũng không biết lúc đó mà Ba tôi vẫn ra đi thì nay gia đình tôi có được đoàn tụ định cư bên Mỹ, hay ngược lại tàu lưu lạc trên biển khơi còn Má tôi và 3 chị em tôi không qua nổi những năm tháng khó khăn sau giải phóng (?). Âu cũng là số trời. Chỉ biết rằng, sau đó, mặc dù trải qua những năm tháng vô cùng khó khăn, nhưng cả Ba và Má tôi đã hết sức cố gắng, chịu đựng, hy sinh... để nuôi dạy chúng tôi nên người và lần lượt đưa cả 5 người vào được đại học !
Sau ngày 30/04/1975, Ba tôi có đi học tập một thời gian ngắn, rồi trở về làm biển trong khoảng 2 năm. 
Thực ra thì Ba tôi chưa bao giờ yêu nghề Biển và có ý định chọn Biển làm nghề nghiệp chính, chẳng qua là trong những giai đoạn khó khăn hoặc không có sự lựa chọn nào khác.
Cho nên đến năm 1977, Ba tôi quyết định thôi làm biển ở nhà đi ba gác để kiếm sống. Ngày đó nhà tôi còn có được một cái ti vi đen trắng hiệu National. Tôi còn nhớ như in, vào một buổi chiều, tôi đang ngồi chơi trên chiếc xích đu trong sân nhà, nhìn thấy Ba tôi đi từ ngoài cổng vào, tôi liền hỏi: “Ba ơi, sao con không thấy cái ti vi nữa ?”. Trầm tư một lúc, Ba tôi trả lời: “Ba đã gắn cho nó 3 cái  bánh xe và để ngoài cổng kìa”. Theo dấu tay ông, tôi nhìn thấy một chiếc xe ba gác. Có kiến thức về kỹ thuật, cơ khí, truyền tin... Ba tôi hoàn toàn có thể tìm một công việc kỹ thuật, nhẹ nhàng hơn để kiếm sống, nhưng ông là người rất khảng khái và cũng hơi có thiên hướng cực đoan nên không muốn hợp tác với chính quyền mới lúc đó mà chọn một công việc tự do và ít phụ thuộc (cho đến lúc lớn lên tôi mới hiểu được vì sao ông không chọn xích lô mà lại chọn ba gác).
Vậy mà, cùng với Má tôi (buôn bán ngoài chợ Xóm mới, từ khoai lang, gạo, tạp hóa...  cho đến thuốc tây), Hai người đã từng bước, từng bước, nắm chặt tay nhau cùng vượt qua những khó khăn chất chồng để rồi lần lượt tiếp sức cho cả 5 anh em chúng tôi bước qua được ngưỡng cửa đại học.

Đến năm 1988, sau khi 2 anh Chị đầu của tôi là anh Bình và Chị Hoa đã tốt nghiệp đại học ra trường, Ba tôi chính thức được giải nghệ, ở nhà với con cháu, an hưởng tuổi già.

Từ đó đến nay, sống tại : 06 Ngô Thời Nhiệm, Nha Trang, Khánh Hòa.




 
 Nha Trang, 1962 
                                                      


 
Nha Trang, 1969

  
Năm 1962, thanh niên…32 tuổi…




Năm 2000, Lễ mừng thọ 70 tuổi:
 

Võ Khánh Bình, Nguyễn Ánh Tuyết, Ngô Võ Thuần Hậu, Ngô Văn Tụ, Võ Thị Lý Hoa, Võ Thị Lý Phương, Võ Văn Huy Hoàng, Võ Thị Lý Phượng, Nguyễn Yên Phượng Vỹ, Nguyễn Yên Sơn, Võ Khánh An, Ngô Võ Triết, Ngô Võ Phương Giang, Võ Nguyên Khang


Năm 2005, năm Ất Dậu lịch sử …(60 năm sau)

 


Nguyễn Yên Sơn, Võ Thị Lý Phượng, Nguyễn Yên Phượng Dung, Ngô Võ Phương Giang, Võ Thị Lý Phương, Võ Thị Lý Hoa, Ngô Văn Tụ, Võ Khánh An, Ngô Võ Triết, Nguyễn Thị Quỳnh Nhi, Võ Minh Anh, Võ Văn Huy Hoàng, Nguyễn Yên Phượng Vỹ, Võ Nguyên Khang, Ngô Võ Thuần Hậu